Một người mẹ Do Thái dạy con

0
61
Một người mẹ Do Thái dạy con

Hôm nọ tui có đi nhờ xe 2 mẹ con người Do Thái, người mẹ trạc tuổi 35, có giọng nói siêu ngọt ngào, da trắng, tóc dài màu vàng cam và rất vui tính. Người con là 1 cậu bé tầm 2 hoặc 3 tuổi gì đó. Không biết bố nó người da đen hay sao mà thằng cu da ngăm ngăm đen, đôi mắt tròn xoe và có vẻ tinh nghịch, tóc xù xù cũng tròn vo trên đầu như Brook trong One Piece vậy, nhìn là thấy hài hước rồi. Hôm đó tui đi với bạn cùng phòng tui, 2 thèng vừa mới nhảy lên xe thì thấy thằng cu ngồi ghế trên quay xuống nheo mắt cười rồi nháy mắt với tụi tui, tỏ vẻ rất thân thiện. Tụi tui như thường lệ, nháy lại liền. 2 bên nháy mắt nhau nổ đom đóm trong xe luôn. Xong thèng cu ngại quá hay sao quay mặt lên, ngồi im thin thít. Đâu được 2 phút sau, nó quay sang hỏi bà mẹ kia gì đó bằng tiếng Hebrew (tiếng Do Thái). Rồi bà mẹ kia chuyển sang tiếng Anh, nói với thằng nhóc kia, “you say, what’s your name?” Thằng bé có vẻ rất thích, quay lại nháy mắt phát nữa rồi hỏi tụi tui y chang mẹ nó bày. Tụi tui trả lời xong thì nó lại hỏi mẹ nó tiếp, cứ thế những câu hỏi căn bản trong tiếng Anh được thằng cu học từ mẹ và hỏi tụi tui suốt chặng đường đi. Mỗi lần nó hỏi được là mẹ nó lại khen, good job! (Ý là con tuyệt vời lắm). Chuyến đi nhờ thằng nhóc kia mà cũng vui vẻ hơn, hai mẹ con nhìn nhau cười giòn giã suốt nên bọn tui cũng vui lây. Đến điểm dừng, không quên nói lời tạm biệt, chúc nhau những lời tốt đẹp, thằng nhóc không quên nháy mắt lia lịa với tụi tui rồi vẫy vẫy tay chào khí thế.

Sau chuyến đi đó, tui suy nghĩ rất nhiều. Điều gì khiến cho thằng nhóc mới 2 – 3 tuổi đã có thể tự tin và vui vẻ như thế. Một phần là tính cách nhưng có khi nào là do cách người mẹ kia giáo dục không. Như đã chứng kiến, họ dạy tiếng Anh cho tụi nhỏ ngay từ bé và không hiếm những đứa trẻ song ngữ ở Israel này. Thậm chí ở các thành phố, có những đứa nhóc có thể nói 3 thứ tiếng khác nhau. Họ cũng luôn ghi nhận và khen ngợi ngay khi các bạn ấy làm tốt, good job! Tui lại nhớ đến 1 câu nói, “thay vì để con bạn ôm thiết bị di động, hãy để nó đi gặp và nói chuyện với mọi người, sẽ tăng sự tự tin và khả năng giao tiếp của con, đó là món quà tuyệt vời nhất mà bạn dành cho tuổi thơ của trẻ.”

Một đặc điểm mà tui quan sát được từ cách dạy con của người Do Thái đó chính là đề cao tính tự lập cho con. Ở sân thể thao mỗi buổi chiều, không lạ với những hình ảnh các bà mẹ dẫn mấy đứa nhỏ ra chơi, các mẹ thì ngồi tám chuyện, còn tụi nhỏ chơi với nhau cả buổi. Ngã thì tự đứng dậy chơi tiếp, không có mè nheo, cũng không ngại vết bẩn, chơi tới bến. Không thấy hình ảnh các bà mẹ cầm roi chạy lon ton theo trông con, rồi cấm cản không cho chơi cái này, không có vọc cái kia v.v… Hay ở các quán cafe ở thành phố, có những đứa nhỏ mới 2 tuổi cũng đã tự ngồi ăn Humos mà không cần sự giúp đỡ của người lớn. (Humos là một món ăn đặc biệt ở Israel).

Nhờ được giáo dục cho tính tự lập từ nhỏ, nên bọn trẻ dù còn ít tuổi đã có thể tự làm được rất nhiều việc trong gia đình rồi. Điển hình như thằng cu con ông boss cạnh nhà tui.

Theo Tiến Tiến Nguyễn