Nhiều 9X đang chấp nhận chi trả “gói bảo hiểm trọn đời” cho việc sống ổn định và an nhàn

0
41

Chừng nào bạn vẫn còn đang bơi trong chính “vùng an toàn” của mình thì chừng đó bạn vẫn chưa thể nạo nên được “cú hích” cho cuộc đời.

“Cứ yên phận thì cuộc đời khắc bình an?”

– “Ở yên trong nhà chơi nhé! Đừng ra đó, ở đấy có ma đấy”

– “Con/ Cháu không được động vào những thứ kia đâu, vì nó sẽ làm bản thân mình đau”

– “Đã bảo rồi mà không nghe, cứ ngồi im một chỗ đừng nghịch ngợm thì đâu có ra nông nỗi này”

Những lời khuyên dạy từ ông bà, bố mẹ như vậy đã quá đỗi quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày của mỗi đứa trẻ. Nhìn tích cực, suy cho cùng tất cả chỉ mong muốn cho chúng ta có được một cuộc sống tốt nhất, tránh được những rủi ro không đáng có bởi khi đó chúng ta còn quá nhỏ để nhận thức được đâu là việc làm đúng, đâu là việc làm sai. Nhưng ở một góc khác, những điều răn dạy tưởng chừng như “vô thưởng vô phạt” ấy lại chính là những “hạt mầm” tiêu cực được được reo rắc vào tâm trí của mỗi đứa trẻ từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành.

Đến tuổi đi học, thói quen cũ ấy lại được các thầy cô “nhắc lại” thêm một lần nữa như là một lời khẳng định chắc nịch về sự an toàn. Những bài toán được đóng đinh theo công thức có sẵn, những bài văn mẫu được lên dàn ý vội vàng theo một ý tưởng chung để các em có thể dễ dàng nhìn vào để triển khai nhanh thành một đoạn văn ngắn nhằm đối phó với những bài kiểm tra giữa kì hoặc là kì thi cuối cấp.

Mọi chuyện cứ diễn ra đều đều như thế, cho đến khi tâm trí những đứa trẻ định rằng “Chẳng có chỗ nào tốt hơn chính vùng an toàn của riêng bản thân mỗi người. Và cứ yên phận thì cuộc đời khắc bình an”.

Nếu bạn ngại bão tố, hãy cứ ngoan ngoãn ở trong vùng an toàn ấy. Còn nếu bạn là một kẻ thích chinh phục, hãy dấn thân để “kiến tạo” dấu ấn riêng.

Hẳn bạn vẫn nhớ câu chuyện đi thỉnh kinh của 4 thầy trò Đường Tăng chứ?

Hình ảnh một vòng an toàn được vẽ ra từ chiếc gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không đến tận bây giờ vẫn luôn ám ảnh bản thân tôi. Nhiều lần tôi cũng tự hỏi, tại sao Ngộ Không không liên tục vẽ một vòng an toàn ấy để bảo vệ sư phụ mình trên đường đi thỉnh kinh? Tại sao biết là ra khỏi chiếc vòng bảo vệ ấy là sẽ gặp phải nguy hiểm mà Đường Tăng vẫn năm lần, bảy lượt bước ra để mắc mưu yêu quái? Nhiều lần phát bực tôi phải hét lên, thà ông ta cứ chấp nhận yên phận ở trong vòng bảo vệ ấy thì các đồ đệ đã chẳng phải cực khổ.

Nhưng rồi sau này tôi mới chợt hiểu, nếu như Đường Tăng cứ chấp nhận yên phận ở trong vòng tròn an toàn ấy thì con đường đi thỉnh kinh há chẳng có ý nghĩa gì. Nếu như không gặp phải các kiếp nạn, làm sao biết được tinh thần và ý chí của mình được rèn luyện đến đâu.

Tôi biết trong mỗi chúng ta đều có một “vùng an toàn” riêng, được đóng kĩ càng và cố định đến mức chẳng mấy ai trong số các bạn có thể dễ dàng từ bỏ nó cả. Nhưng các bạn có đồng ý với tôi rằng bề ngoài các bạn muốn sống an toàn nhưng bên trong lúc nào cũng muốn được tự do là chính mình không? Để tôi ví dụ nhé :

Các bạn chán công việc hiện tại, muốn đứng ra khởi nghiệp để thực hiện một dự án riêng mà bản thân đã ấp ủ bấy lâu. Nhưng rồi vì sợ ngã đau, vì sợ không có kinh nghiệm nên lại đành thôi.

Các bạn muốn được làm chủ, được tự do về tài chính, nhưng các bạn không chịu nghĩ cách để làm tăng thu nhập (buôn bán, kinh doanh) . Hoặc có bạn đã từng nghĩ nhưng lại chẳng thể biết mình bắt đầu như thế nào? Các bạn lười, sợ khó, sợ khổ vì đang quen với công việc ngày 8 tiếng… Và thế suy nghĩ đó lại chỉ nằm trên giấy.

Các bạn muốn làm mới thêm các mối quan hệ, nhưng lại không chịu mở rộng vùng thoải mái của mình để kết giao với những người bạn mới. Thử hỏi như thế thì đến bao giờ bạn mới thành công?

Các bạn chỉ thực có được tất cả những điều trên nếu như các bạn “dám dấn thân và dám thay đổi”, thay đổi từ góc nhìn, từ thói quen sẵn có, từ tập tính sinh hoạt hàng ngày… Chỉ có như thế bạn mới dần thoát ra khỏi vùng an toàn bạn đang sống.

 

Nguồn: Cafebiz